Phù, cuối cùng mọi việc cũng đã ổn thỏa. Mọi thứ có vẻ đang đi vào guồng rồi. Mong rằng rồi cũng đâu vào đấy. Cảm xúc đến bất chợt, muốn viết tiếp về Hà Nội, tôi và mùa thu quá đi thôi.Từ đầu mùa thu đến giờ, hôm nay mới cảm thấy thanh thản khi một mình đi dọc phố Lý Thường Kiệt hưởng cái không khí hạ tuần của mùa thu.
Mùa thu
Mùa thu năm nào còn bé tý, đeo đàn đi từ nhà cũng qua cái phố này rồi lên nhà cô Diệp để học. Ngày ấy và cho đến bây giờ tôi vẫn biết cô giáo tôi chỉ dạy đàn được cho bọn trẻ ở Cung thiếu nhi như bọn tôi, nhưng tôi quý cô lắm có lẽ trong lớp học cô giáo là người thương tôi nhất. Cả lớp chẳng có đứa nào được cô mua cho giấy A4 và tự tay kẻ khuông nhạc cho như tôi. Cả tập nhạc Trịnh Công Sơn và Văn Cao nữa, cũng là món quà cô tặng tôi khi tôi đã lớn và không tiếp tục theo học cô được nữa. Năm cuối lớp 10, mẹ dẫn lên nhà ông Văn Dỵ ở Tập thể Nhạc viện xin cho tôi theo học, ông hỏi tôi đã học ở đâu, tôi nói học cô Diệp ở Cung Thiếu Nhi từ hồi cấp II, ông Dỵ rất xem thường và hình như dưới con mắt của ông các cô giáo ở Cung không là cái gì, học chỉ tổ tốn thời gian và tiền bạc. Chỉ với các thái độ đấy của ông, tôi nói với mẹ về luôn, không có học hành gì nữa. Tôi vẫn biết cô giáo tôi chỉ có thể dạy bọn tôi được như vậy, nhưng cái đáng quý là cái tâm của người giáo viên. Với tôi, cô là người thầy đầu tiên dạy và truyền niềm cảm hứng âm nhạc cho tôi. Đêm thu, đường Lý Thuờng Kiệt bắt đầu lạnh, nhớ cái ngày đó vô cùng, nhớ cô giáo, nhớ mấy đứa bạn và cả những mùa thu đeo đàn đi học năm nào.
Mùa thu
Cũng trên đường Lý Thường Kiệt này, nhớ ngày xưa có một hàng cháo sườn rất ngon ngay góc gần trường Việt Đức. Hồi ấy, mẹ đi làm về muộn, có những hôm 8, 9 giờ mới về. Thường tối tôi sang bên bà ngoại ăn cơm khi nào mẹ về thì mới về nhà. Mùa thu, đi học đàn mẹ thường đưa cho tôi 500 hoặc 1000 để ăn cháo sườn buổi chiều, mà nhiều hôm ăn thấy ngon quá, hôm sau không ăn nữa mua về cho mẹ, nhưng cái hồi đó đến là ngố. Tủ lạnh không có, mang cháo về nhà để từ nửa cuối giờ chiều đến tối mịt mẹ về thì có những hôm ôi thôi cháo đã thiu mất rồi.
Mùa thu
Cuối mùa thu là sinh nhật tôi. Ngày bé thích sinh nhật lắm, cứ sinh nhật xong bạn bè về hết lại nói với mẹ “con muốn ngày nào cũng sinh nhật, quanh năm là sinh nhật để có bạn bè đông thế này ạ”. Mẹ nhìn tôi và cười. Mùa thu, tuổi thơ trong veo, có lần còn nói với mẹ “Mẹ ơi, sau này lớn lên con không lấy vợ tuổi Tỵ đâu vì xung với tuổi của mẹ, sẽ không hợp với mẹ”. Đấy, cái tuổi trẻ con ngây ngô thế không biết.
Mùa thu
Vũ Bằng đã từng viết “cái buồn của mùa thu lê thê, cái buồn mùa thu tê mê, cái buồn mùa thu não nề nhưng không day dứt ấy là vì gió thu buồn nhưng trời thu lại đẹp”, tôi chẳng biết cái gió mùa thu nó buồn đến cỡ nào nhưng đúng là trời thu đẹp và đêm thu đi dọc đường Lý Thường Kiệt, thi thoảng một vài đợt gió nhẹ cuốn qua làm bay xào xạc những ngọn lá trên đường thấy phảng phất một nỗi buồn tê tê.
Đêm thu
Ngày mới ra Hà Nội, ở nhà cấp 4 trong khu tập thể, cửa sổ chấn song đằng sau ngay chỗ tôi nằm trăng thu vằng vặc chiếu vào, nhiều hôm mẹ bật cái băng quan họ bài “Giữa tối hôm rằm”, nghe bài đó với ánh trăng chiếu xô lệch qua cửa sổ vào giường thấy đêm thu Hà Nội ngày xưa sao mà trong trẻo đến vậy.
Khuya. Gió và lạnh. Mùa thu Hà Nội dường như đã sâu sắc lắm rồi
0 comments:
Post a Comment