Hà Nội mùa đông và những kỷ niệm (Phần cuối)

Monday, October 26, 2009

Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn canh, nỗi buồn cũng vậy, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, chỉ còn đọng lại đâu đây những kỷ niệm vui và cả những kỷ niệm buồn. Không phải là hết những kỷ niệm về mùa đông Hà Nội, nhớ lắm chứ, nhưng cảm thấy không muốn viết nữa, không còn cảm xúc và hứng thú gì để viết tiếp nữa nên cũng phải đi đến hồi kết của loạt bài Hà nội, mùa đông và những kỷ niệm. Nhiều khi cứ chép miệng đổ tại cho bận việc này việc nọ việc kia mà sao nhãng không viết được, nhưng tự bản thân mình cũng biết đấy chỉ là cái cớ, không còn hứng thú thì khó viết ra được cái gì nữa lắm, chứ còn bận thì ai mà chẳng bận. Tóm lại là không còn hứng thú để viết nữa, thế thôi.

Nếu phải làm một phép so sánh giữa mùa thu, mùa đông và mùa hạ Hà Nội, quả thực là rất khó cho bản thân tôi, mỗi mùa đều có một sắc thái riêng, một nỗi niềm riêng, nhưng với tôi, Hà Nội mùa nào cũng đẹp và quyến rũ. Nếu nói theo cách nói của Vũ Bằng thì ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió, ai cấm được mẹ yêu con, ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được lòng người mê luyến mảnh đất nghìn năm văn hiến – Hà Nội. Và tôi cũng không phải là một ngoại lệ.

Nếu mùa hạ hay làm cho tôi nhớ đến những ngày tuổi thơ với chúng bạn, ngày thả diều, tắm sông, tối bịt mắt trốn tìm, mùa thu làm tôi nhớ đến tiếng trống trường và một thuở học sinh đầy ắp những kỷ niệm và cả những đêm trăng sáng vằng vặc thì mùa đông, có lẽ với cái lạnh tái tê, với gió bấc mưa phùn, lại hay làm cho tôi nhớ đến những chuyện buồn nhiều hơn chuyện vui, những câu chuyện về những ngày tháng thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Nhiều khi cảm thấy lòng mình cũng se lại như cái tiết trời se lạnh của mùa đông Hà Nội. Nao nao buồn và nao nao nhớ.

Sau “Tháng sáu và những kỷ niệm đã qua”, “Ký ức tuổi thơ”, “Hà nội, tôi và mùa thu”, và bây giờ là “Hà Nội, mùa đông và những kỷ niệm” có lẽ từ giờ cũng không còn những loạt bài viết dài nữa, vì với tôi, viết những loạt bài dài như vậy phải rất có cảm xúc và hứng thú thì mới viết ra được, còn không thì chẳng biết viết gì nữa. Muốn viết tiếp về mùa đông Hà Nội nữa lắm chứ, nhưng không hiểu sao thấy không thể viết tiếp được nữa, mặc dù còn bao nhiêu là kỷ niệm với anh em bạn bè, với từng con đường, từng góc phố, với cả những đứa học sinh của mình nữa. Thấy mất hứng quá mất thôi. Thôi đành đặt dấu chấm cho loạt bài này vậy. Một món quà tặng hơi dang dở, nhưng biết sao được khi mà cảm hứng viết bài đã không còn nữa.

...Chiều nay mình ta lang thang trên phố nhạt nhòa, sương giăng trắng niềm mong chờ, chợt chiều đông lạnh giá đến bơ vơ.....

0 comments:

Post a Comment