Mỗi lần đi công tác dù ngắn hay dài ngày cứ vế đến Hà Nội là đã có cảm giác gần gũi và thân quen. Đến nay đã mười lắm năm gắn bố với Hà Nội rồi chứ có ít đâu, mười lăm cái mùa đông nhìn lá ngập đường Quang Trung, đường Lý Thường Kiệt. Đêm mùa đông Hà Nội với những ngôi nhà cũ kỹ âm thầm theo năm tháng đứng ngạo nghễ trong cái giá buốt của mưa phùn gió bấc. Một Hà Nội đơn sơ mà âm thầm kiêu hãnh.Hà nội mùa đông
Đêm mùa đông cắm trại sân trường, cả lớp rủ nhau đi ra bãi sông Hồng vác nứa. Đường Hà nội đêm đông vắng vẻ, cả hội kéo nhau vác những cây nữa dài ngoằng từ bãi sông Hồng về sân trường lúi húi dựng trại. Thằng Trung to mồm, tranh giành ngồi sau để được vác nứa. Một cái trại cực kỳ sơ sài được dựng trong sân trường, nửa đêm gió lạnh buốt, cả hội con trai co ro ngồi hát. Thằng Thắng nổi lên với bài Đêm đông của Nguyễn Văn Thương từ ngày đó. Thế mà đến giờ cũng đã thấm thoát 8 năm rồi.
Hà nội mùa đông
Đêm mùa đông, ngõ nhỏ ngày xưa hay có chị bán bánh khúc nóng rao “Ai bánh khúc nóng... đê”. Thế là xin mẹ 1000 chạy ra mua bánh khúc về ăn. Thường thì chị hay rao vào một giờ nhất định, nhưng có những hôm mãi gần 11h đêm, lúc đi chuẩn bị đi ngủ rồi mới thấy tiếng rao của chị. Sau này thì cái ngõ nhà tôi không còn thấy tiếng rao của chị nữa, không biết chị đã thôi không bán nữa hay là chuyển sang ngõ khác.
...Chiều đông, sương giăng phố vắng, hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm.....
0 comments:
Post a Comment