Hà Nội mùa đông và những kỷ niệm (Phần IV)

Monday, October 26, 2009


Thường thì càng về cuối mùa đông thì thường trời càng rét đậm hơn, gió rét căm căm xen lẫn với cái mưa vẫn riêu riêu buồn. Nhớ lại Hà nội ngày nào, vào những lúc trời rét căm căm như vậy, mưa riêu riêu buồn và gió lê thê như thế, nhiều khi ở trong nhà ấm thật đấy, nhưng vẫn không chịu nổi, ngước nhìn bên ngoài thấy trời đất một màu sầu sầu, chợt thấy lòng buồn và nặng trĩu, phải vội đạp xe ra ngoài như níu kéo thêm cái khoảnh khắc trời đất một mầu đó, để tận hưởng cái rét, cái mưa lâm thâm của Hà nội mùa đông những ngày đó. Nhiều khi không biết là buồn vì cái gì, nhớ cái gì nữa, nhưng hễ cứ thấy mưa là buồn. Có lẽ đã có quá nhiều kỷ niệm buồn gắn với cơn mưa.



Những ngày tuổi thơ, mùa hạ bão quét qua, đêm nằm nghe gió mưa quất liên hồi vào cửa sổ, bố lục đục xách đèn măng xông đi rào lại cái chuồng lợn và che chắn mái nhà. Buồn

Mùa đông, tuổi thơ co ro trong chăn, nghe tiếng mưa đêm lộp độp trên mái nhà, lạnh và thương con cún nằm trước cửa không biết có chịu nổi không. Buồn

Lớn lên một chút, đi học thêm trên Lãn Ông, có những chiều trắng mưa về phố cổ, dựng xe đạp, trú ở hàng hiên đầu phố Hàng Lược, giơ tay hứng những giọt nước mưa lăn từ mái nhà xuống. Buồn
................
Chẳng hiểu sao mưa thì buồn như vậy, nhưng vẫn cứ thích mưa. Có lẽ chăng vì con người ta chỉ có thể tìm lại được chính mình trong những nỗi buồn ư ?

...Trời còn làm mưa, mưa rơi, mưa rơi, từng phiến mây hồng, ta mang trên vai, tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời...

Ngày cuối tuần, chẳng biết làm gì, cuộc sống tẻ nhạt, vậy mà kỷ niệm xa xưa ơi, cứ đến trêu chọc người ta đêm mùa đông làm gì !

0 comments:

Post a Comment