Hà Nội mùa đông và những kỷ niệm (Phần I)

Monday, October 26, 2009

Mùa thu đã bước sang những ngày cuối, những cái buồn tê tê của tháng Tám đã lùi lại nhường chỗ cho mùa đông, cho những ngày bàng bạc màu chì, có gió bấc mưa phùn và cả cái buồn ủ ê, day dứt của đường và phố và Hà Nội mùa đông nữa.




Mùa đông Hà nội thường bắt đầu bằng tháng Mười lịch trăng với những đợt gió mùa đông bắc đầu tiên se lạnh và cả những cơn mưa đông. Người ta thường hay nói mưa tháng Mười không ồn ào chao chát như mưa hạ, cũng không sụt sùi như mưa ngâu nhưng mưa tháng Mười nhiều khi lâm thâm dai dẳng đến khó chịu.

Hà nội mùa đông


Ngày bé tý tẹo, ra Hà Nội chơi thường hoặc vào dịp hè, hoặc vào dịp cuối năm. Mà cuối năm thì hay ra đúng vào những ngày giáp Tết. Khi ấy mùa đông Hà Nội đã đậm lắm rồi. Ngồi sau xe đạp Thống nhất mẹ đèo lên Hồ Hoàn Kiếm rồi vòng qua phố Lương Văn Can vào cơ quan của bà ngoại, ngày ấy gọi là Đoàn ca múa Hà Nội. Phố Lương Văn Can từ trước đến nay vẫn là phố bạt ngàn của trò chơi trẻ em. Hồi đấy, nhìn các đồ chơi đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng tôi thích lắm, nhưng cũng chỉ biết nhìn và thòm thèm thế thôi, chứ cũng không bao giờ vòi vĩnh mẹ mua cho. Cứ mỗi lần ra Hà nội vào dịp Tết là thể nào mẹ cũng đưa lên chỗ bà chơi ngay. Hồi đấy chẳng hiểu sao tôi rất thích ăn bánh dày giò và bánh giò (hình như tất cả những gì liên quan đến giò chả là tôi đều thích hết). Lên chỗ bà vào cuối giờ sáng, buổi cơm trưa thế nào cũng được bà cho ăn giò thoải mái. Chiều thì thường vào xem các cô chú trong đoàn tập đàn piano và kèn. Đến buổi tối mới gọi là thích, nhìn cả cái dãy phố Lương Văn Can những ngày giáp Tết, đèn đuốc sáng trưng, cơ man nào là đồ chơi, nào xe ô tô, nào tàu hỏa, rồi pháo hoa, súng ống, xe tăng....đủ mọi thứ. Trông thích mắt vô cùng. Ngày ấy bây giờ, phố Lương Văn Can vẫn như xưa, vẫn bán đồ chơi, đoàn ca múa Hà Nội nay là đoàn ca múa Thăng Long, phố và đường vẫn không khác xưa là mấy.

Hà Nội mùa đông


Lớn lên một chút, mẹ cho ra Hà Nội học để không bị tụt hậu với xã hội. Suốt học kỳ một năm lớp 6, bố mẹ vẫn phải công tác ở trong Thanh Hóa, mọi sinh hoạt của tôi đều do bác Ngọc và bà ngoại lo cho đầy đủ. Sáng mùa đông se se lạnh, bác đưa đến trường, nhưng sau đó tôi toàn tự đi bộ đi học, vì biết bác cũng bận nhiều việc ở cơ quan, không thể đưa đón tôi thường xuyên được. Thực ra thì cái thú đeo cặp sách, đi bộ dọc đường Công viên Thống Nhất đến trường trong buổi sáng mùa đông trong trẻo với tôi cũng là rất thú vị rồi.


Hà nội mùa đông


Vèo một cái rồi cũng đến những năm cuối cấp II, lại quay về với cái phố Lương Văn Can, Lãn Ông ngày ấy. Bây giờ cũng đã lớn hơn rồi, phải đi học thêm ở trên tận Lãn Ông cũng xa, nên được mẹ cho đi xe đạp Thống Nhất cũ của bà ngoại. Những ngày mùa đông u ám, trời bàng bạc như muốn đổ mưa bất kì lúc nào, đạp xe qua phố Trần Bình Trọng rẽ lên Quán Sứ rồi cứ xuôi Thuốc Bắc để vào phố Hàng Vải và cuối cùng là Lãn Ông để đi học thêm một tuần 3 buổi trên trường Hồng Hà. Hồi đấy, tôi cũng chưa biết nhiều lắm về phố và đường Hà Nội, nhiều khi đi trong phố cổ một lúc là bị lạc ngay, nên hay lấy cổng chùa ngay đầu phố Hàng Vải làm mốc để dễ nhớ đường. Thường bọn tôi học hay có buổi ra chơi giữa giờ, ngày đấy, tôi và thằng Cường, thằng Công chơi với nhau rất thân ở lớp học thêm, cứ ra chơi là ba thằng rủ nhau ra đầu ngã tư phố Hàng Cân ăn ngô và mực nướng. Cái tiết trời se se lạnh, mà được ngồi hơ tay trên bếp than hồng của bác bán ngô rồi bóc từng hạt để ăn thì thú không để đâu cho hết. Những ngày tháng mùa đông đi học trên Lãn Ông là giai đoạn đáng nhớ nhất trong suốt 4 mùa đông cấp II mà tôi đã đi qua.


...Cây bàng mồ côi mùa đông, mảnh trăng mồ côi mùa đông, mùa đông năm ấy, tiếng dương cầm trong căn nhà đổ, tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân....

0 comments:

Post a Comment