Tháng Mười, những cơn gió mùa đất Bắc lại nhẹ nhàng luồn qua khuôn cửa sổ, mang cái lạnh đầu đông thấm vào da thịt. Sau giấc ngủ vơi, thấy gió ngoài cửa sổ vẫn vấn vít rít lên từng tiếng. Và mưa, tiếng mưa tháng Mười không ồn ào, chao chát như mưa mùa hạ, cũng không sụt sùi như mưa ngâu tháng Bảy. Vẫn chỉ là những cơn mưa thu còn rơi rớt lại, tí tách mà dai dẳng đến lạ kỳ.Tháng Mười, heo may đang dần khẽ đi qua để tháng Mười đón cái lạnh se se đầu đông vắt trên mái phố và vương khắp các ngọn bàng, ngọn sấu của Hà Nội. Trăng tháng Mười vẫn tròn vành vạnh và ươm một màu vàng dịu. Không còn cái vàng nguyên chất của những đêm rằm giữa tiết hè trời xanh thẳm, cái vàng của trăng trời tháng Mười có vẻ cô liêu hơn, huyền ảo hơn, có lẽ do người viết cảm thấy vậy chăng. Nhưng dù sao trăng vẫn đẹp, trăng mắc vào những đường rợp bóng cây, vương đều vào các ngõ nhỏ Hà Nội và khe khẽ luồn qua cổ áo khiến người đi trong phố mà run run, mà muốn rẽ vào một quán cóc đâu đó để nhấp một chén trà ấm, một bắp ngô còn hôi hổi nóng.
Tháng Mười, gió mơn man đấy mà nắng lại cứ hanh hao. Rẽ đường Nguyễn Du những cây hoa sữa cao vời vợi và thưa thớt màu xanh. Nhưng qua đây khi màn đêm đã buông thì màu xanh không thấy nữa mà chỉ ngát một mùi hương.
Tháng Mười, vượt qua khuôn cửa nhỏ là khoảng trời tháng Mười bao la, se lạnh và mưa vẫn lác đác rắc điểm đều trên khắp mái phố Hà Nội.
Tháng Mười, sinh nhật cuối mùa thu !








